Trong tập truyện “Vang bóng một thời”, của nhà văn Nguyễn Tuân có truyện ngắn “Chữ người tử tù”. Truyện ngắn này được tóm lược như sau:
Huấn Cao là người cầm đầu cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình nên bị kết án tử hình. Trước khi chịu án chém, ông bị đưa đến giam tại một nhà tù. Khi trát gửi đến nhà tù, biết trong danh sách có ông Huấn Cao, người nổi tiếng viết chữ đẹp, viên quản ngục đã cho thầy thơ lại bảo người quét dọn phòng giam nơi Huấn Cao và những người tử tù sẽ ở.
Trong những ngày Huấn Cao ở tù, viên quản ngục đã biệt đãi ông và những người đồng chí của ông. Sở nguyện của viên quản ngục là xin được chữ viết của Huấn Cao. Lúc đầu, Huấn Cao tỏ ý khinh miệt viên quản ngục, nhưng khi hiểu được tấm lòng viên quản ngục, ông đã quyết định cho chữ vào cái đêm trước khi ông bị xử chém.
Trong đêm cho chữ, ông Huấn cao tay viết như rồng bay phượng múa trên tấm lụa bạch còn viên quán ngục và thầy thơ lại thì khúm núm bên cạnh. Sau khi cho chữ, ông Huấn Cao khuyên viên quản ngục về quê để giữ cho “thiên lương” trong sáng. Viên quản ngục nghe lời khuyên của ông Huấn Cao một cách kính cẩn “Kẻ mê muội này xin bái lĩnh”.
http://hoc.vtc.vn/tom-tat-truyen-ngan-chu-nguoi-tu-tu-cua-nha-van-nguyen-tuan-2830.html
Viên quản ngục vì quý trọng tử tù Huấn Cao, đã bất chấp quy định luật pháp quốc gia, biệt đãi ông để xin chữ. Huấn Cao lúc đầu khinh miệt viên quản ngục, sau hiểu được tấm lòng của người này đã quyết định cho chữ. Lêvi làm nghề thu thuế, bị người Do thái liệt vào phường tội lỗi, nhưng Đức Giêsu cần ông. Ngài đã chọn ông, ông đã mau mắn đáp lại.
Mc 2,13-17
13 Đức Giê-su lại đi ra bờ biển hồ. Toàn thể dân chúng đến với Người, và Người dạy dỗ họ. 14 Đi ngang qua trạm thu thuế, Người thấy ông Lê-vi là con ông An-phê, đang ngồi ở đó. Người bảo ông : "Anh hãy theo tôi !" Ông đứng dậy đi theo Người.
15 Người đến dùng bữa tại nhà ông. Nhiều người thu thuế và người tội lỗi cùng ăn với Đức Giê-su và các môn đệ : con số họ đông và họ đi theo Người. 16 Những kinh sư thuộc nhóm Pha-ri-sêu thấy Người ăn uống với những kẻ tội lỗi và người thu thuế, thì nói với các môn đệ Người : "Sao ! Ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi !" 17 Nghe thấy thế, Đức Giê-su nói với họ : "Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi."
(Nhóm Phiên dịch CGKPV)
Lêvi đang làm việc tại một trạm thu thuế. Đức Giêsu đi ngang qua và ngỏ với ông một lời mời ngắn gọn nhưng rõ ràng: “Anh hãy theo tôi”. Ngay lập tức, ông đứng dậy đi theo Người.
Những người làm nghề thu thuế thời Đức Giêsu được hưởng lợi tức cao, nhưng đối với người Do thái, họ là những gương mù cần phải tránh xa, vì họ cộng tác với chính quyền ngoại quốc và mang tiếng tham lam, bóc lột, có bàn tay dơ bẩn bởi tiền của dơ bẩn.
Đức Giêsu đã kêu gọi Lêvi, chọn ông làm Tông đồ, vì đối với Ngài: "Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, chỉ có người đau ốm mới cần. Tôi đến không phải để kêu gọi người công chính, nhưng để kêu gọi người tội lỗi".
Cũng như thời Chúa Giêsu, ngày nay không thiếu những kẻ giả hình, tự cho mình là nhân đức, thánh thiện, nhưng lại khinh thường kẻ khác; có người còn đang bị ràng buộc trong bóng tối, trong sự lỗi; sống xa Chúa, xa Hội Thánh và đâu đó, cũng còn có những người bị loại trừ khỏi cộng đoàn, sống lạc lõng trong hoàn cảnh của riêng mình…
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết sống chân thực, đừng bao
giờ coi khinh, xa lánh những người vì hoàn cảnh riêng đang sống
trong bóng tối, trong sự lỗi nhưng dám
gần gũi, dám làm bạn với họ và cùng với họ, dám đứng lên bước theo Ngài, bỏ lại nếp sống tối tăm trước đây của đời mình.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét