Từ khi vừa lọt lòng mẹ, cậu bé Lê Xuân Tú, học sinh lớp 11 C5 Trường THPT Nguyễn Đức Mậu (huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An) đã không may mắc bệnh khuyết tật bẩm sinh. Lưng em bị gù nặng, cơ thể yếu ớt, đặc biệt đôi chân lại teo tóp không thể đi lại được, vì vậy mọi sinh hoạt thường ngày gặp rất nhiều khó khăn.
Thương người bạn tật nguyền lại ham học, 5 năm qua Nguyễn Văn Phong (bạn học cùng lớp với Tú) đã không quản vất vả hàng ngày cõng bạn đến trường. Dù ngày nắng hay mưa, Phong không để bạn mình phải nghỉ học dù chỉ một hôm, hay chậm giờ mà luôn đi đúng giờ, đẩy đủ các tiết học. Hơn ai hết, Phong biết bạn mình có những khiếm khuyết không thể bù đắp nổi, nếu bỏ lỡ một bài giảng, một tiết học, mỗi lời thầy cô giảng sẽ vô cùng khó khăn cho Tú nếu muốn theo kịp chương trình.
Nói về những ngày đầu tiên cõng người bạn đến trường từ những năm học chung lớp 7 ở Trường PTTH Quỳnh Thuận, Phong chia sẻ: “Lúc đó thấy bạn hàng ngày được bố mẹ đưa đến trường rồi tan học bạn lại phải ngồi một mình chờ bố mẹ tới đón. Có hôm trời mưa tầm tã, hay nắng nóng như đổ lửa thấy Tú phải cố chờ bố mẹ đến chở về mà lòng em nung nấu, thấy trong lòng xốn xang quá. Nhà chúng em lại ở cùng xóm, chơi thân với nhau nên em cõng bạn ấy về. Cứ thế nhiều lần rồi thành quen, hai đứa cứ đi học với nhau may mà đến bây giờ vẫn được học chung một lớp chứ không thì…”.
http://dantri.com.vn/giao-duc-khuyen-hoc/5-nam-cong-ban-den-truong-1398615594.htm
Nhờ có Phong cõng, cha mẹ Tú an tâm cho Tú đến trường học tập. Nhờ những người bạn tốt bụng khiêng và tìm cách dỡ mái nhà thả người bạn bất toại nằm trên chõng xuống, người bại liệt được chữa lành.
Mc 2, 1-12
2 1 Vài ngày sau, Đức Giê-su trở lại thành Ca-phác-na-um. Hay tin Người ở nhà, 2 dân chúng tụ tập lại, đông đến nỗi trong nhà ngoài sân chứa không hết. Người giảng lời cho họ. 3 Bấy giờ người ta đem đến cho Đức Giê-su một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. 4 Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. 5 Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giê-su bảo người bại liệt : "Này con, con đã được tha tội rồi." 6 Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng : 7 "Sao ông này lại dám nói như vậy ? Ông ta nói phạm thượng ! Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa ?" 8 Tâm trí Đức Giê-su thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ : "Sao trong bụng các ông lại nghĩ những điều ấy ? 9 Trong hai điều : một là bảo người bại liệt : ' Con đã được tha tội rồi ', hai là bảo : ' Đứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi ', điều nào dễ hơn ? 10 Vậy, để các ông biết : ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, -Đức Giê-su bảo người bại liệt,- 11 Ta truyền cho con : Hãy đứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi về nhà !" 12 Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau : "Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ !"
Thương người bạn tật nguyền lại ham học, 5 năm qua Nguyễn Văn Phong (bạn học cùng lớp với Tú) đã không quản vất vả hàng ngày cõng bạn đến trường. Dù ngày nắng hay mưa, Phong không để bạn mình phải nghỉ học dù chỉ một hôm, hay chậm giờ mà luôn đi đúng giờ, đẩy đủ các tiết học. Hơn ai hết, Phong biết bạn mình có những khiếm khuyết không thể bù đắp nổi, nếu bỏ lỡ một bài giảng, một tiết học, mỗi lời thầy cô giảng sẽ vô cùng khó khăn cho Tú nếu muốn theo kịp chương trình.
Nhờ có Phong cõng, cha mẹ Tú an tâm cho Tú đến trường học tập. Nhờ những người bạn tốt bụng khiêng và tìm cách dỡ mái nhà thả người bạn bất toại nằm trên chõng xuống, người bại liệt được chữa lành.
Mc 2, 1-12
2 1 Vài ngày sau, Đức Giê-su trở lại thành Ca-phác-na-um. Hay tin Người ở nhà, 2 dân chúng tụ tập lại, đông đến nỗi trong nhà ngoài sân chứa không hết. Người giảng lời cho họ. 3 Bấy giờ người ta đem đến cho Đức Giê-su một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. 4 Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. 5 Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giê-su bảo người bại liệt : "Này con, con đã được tha tội rồi." 6 Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng : 7 "Sao ông này lại dám nói như vậy ? Ông ta nói phạm thượng ! Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa ?" 8 Tâm trí Đức Giê-su thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ : "Sao trong bụng các ông lại nghĩ những điều ấy ? 9 Trong hai điều : một là bảo người bại liệt : ' Con đã được tha tội rồi ', hai là bảo : ' Đứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi ', điều nào dễ hơn ? 10 Vậy, để các ông biết : ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, -Đức Giê-su bảo người bại liệt,- 11 Ta truyền cho con : Hãy đứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi về nhà !" 12 Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau : "Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ !"
(Nhóm Phiên dịch CGKPV)
Chuyện xảy ra tại nhà ông Simon ở Caphacnaum. Biết Đức Giêsu trở về, dân chúng tuôn đến với Ngài đông kín trong nhà, ngoài sân. Một bệnh nhân bại liệt được bạn bè, người thân đưa đến với Đức Giêsu, nhưng vì dân chúng quá đông, không thể đưa qua cửa để đến bên Ngài, nên họ đã đưa bệnh nhân lên mái nhà, dỡ mái, rồi thả người bệnh xuống trước mặt Đức Giêsu.
Hẳn Đức Giêsu đã hết sức kinh ngạc trước lòng tin và tình thương mến nhau của nhóm năm người này. Họ có một lòng tin mạnh mẽ, không lùi bước trước khó khăn cản trở. Họ có một tình bạn, tình người thật đẹp, chấp nhận vượt qua mọi khó nhọc, vất vả chỉ mong người họ yêu quý được chữa lành.
Đức Giêsu đã thấy được lòng tin và tình thương mến họ dành cho nhau, Ngài đã chữa lành người bại liệt.
Sống trong xã hội tục hóa ngày nay, về mặt thiêng liêng, cách nào đó chính chúng ta và những người quanh chúng ta cũng ở trong tình trạng bại liệt, rất cần những người thân, những người bạn chí tình, tận tâm giúp đưa đến với Đức Giêsu để được chữa lành.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết khiêm tốn nhìn nhận mình “bại liệt”, sẵng sàng để người khác giúp đưa đến với Ngài. Và, xin cho chúng con cũng biết sẵn sàng chấp nhận vất vả, vượt qua mọi khó khăn, cản trở để giúp những anh chị em đang đau khổ vì “bại liệt” đến gặp Ngài. Amen.
Đức Giêsu đã thấy được lòng tin và tình thương mến họ dành cho nhau, Ngài đã chữa lành người bại liệt.
Sống trong xã hội tục hóa ngày nay, về mặt thiêng liêng, cách nào đó chính chúng ta và những người quanh chúng ta cũng ở trong tình trạng bại liệt, rất cần những người thân, những người bạn chí tình, tận tâm giúp đưa đến với Đức Giêsu để được chữa lành.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết khiêm tốn nhìn nhận mình “bại liệt”, sẵng sàng để người khác giúp đưa đến với Ngài. Và, xin cho chúng con cũng biết sẵn sàng chấp nhận vất vả, vượt qua mọi khó khăn, cản trở để giúp những anh chị em đang đau khổ vì “bại liệt” đến gặp Ngài. Amen.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét