Louis Braille, sinh ngày 4 tháng 1 năm 1809 – mất ngày 6 tháng 01 năm 1852, là người phát minh ra kiểu chữ Braille dành cho người mù và người khiếm thị.
![]() |
| Tượng bán thân về Louis Braille của Étienne Leroux tại Thư viện Quốc gia Pháp |
Cha ông, ông Simon-René Braille, là thợ sản xuất yên và cương ngựa. Năm lên ba tuổi, Louis bị thương ở mắt trái do bị dùi đâm phải. Vết thương bị nhiễm trùng và lây sang mắt phải, khiến Braille bị mù hoàn toàn. Vào năm mười tuổi, ông giành được học bổng đi học tại Học viện Hoàng gia dành cho Thanh niên mù (ngày nay là Học viện Quốc gia dành cho Thanh niên mù) tại Paris. Ở trường, những đứa trẻ được học đọc các ký tự in nổi nhưng không thể học viết do các ký tự được tạo thành do những trang giấy ép lên sợi dây đồng.
Đến năm 13 tuổi, ông phát minh ra hệ thống các dấu chấm nổi, nhờ ý tưởng qua cuộc viếng thăm của ông Đại úy về hưu Charles Barbier của Serre, người đã phát triển một hệ thống chữ viết cho phép người ta trao đổi mệnh lệnh quân đội trong đêm tối. Hệ thống này dựa trên mười hai chấm, do đó nó khá phức tạp, còn hệ thống của Braille chỉ sử dụng sáu chấm. Braille còn cải tiến hệ thống của mình để viết được cả ký hiệu toán học và nhạc lý.
Braille chết vì lao phổi. Thi thể ông đã được chuyển đến an táng tại Điện Panthéon Paris, nơi an nghỉ của các danh nhân nước Pháp.
...
https://vi.wikipedia.org/wiki/Louis_Braille
Bị mù mắt, thật là khổ. Cả thế giới như khép lại trong toàn một màu đen. Tuy vậy, thế giới người mù cũng không bị hoàn toàn đóng kín nếu họ biết tận dụng khả năng của mình, nỗ lực vươn lên. Louis Braille không chỉ phát huy được năng lực của bản thân mà còn giúp ích cho rất nhiều người. Lòng tin của anh mù Báctimê đã giúp anh vượt qua những cản trở, cố gắng kêu lên thật to để Đức Giêsu nghe thấy và chữa cho anh được thấy.
Mc 10, 46-52
46 Đức Giê-su và các môn đệ đến thành Giê-ri-khô. Khi Đức Giê-su cùng với các môn đệ và một đám người khá đông ra khỏi thành Giê-ri-khô, thì có một người mù đang ngồi ăn xin bên vệ đường, tên anh ta là Ba-ti-mê, con ông Ti-mê. 47 Vừa nghe nói đó là Đức Giê-su Na-da-rét, anh ta bắt đầu kêu lên rằng : "Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi !" 48 Nhiều người quát nạt bảo anh ta im đi, nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng : "Lạy Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi !" 49 Đức Giê-su đứng lại và nói : "Gọi anh ta lại đây !" Người ta gọi anh mù và bảo : "Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy !" 50 Anh mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giê-su. 51 Người hỏi : "Anh muốn tôi làm gì cho anh ?" Anh mù đáp : "Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được." 52 Người nói : "Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh !" Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi.
(Nhóm Phiên dịch CGKPV)
Đôi mắt là tài sản vô cùng quý giá mà Thiên Chúa đã ban cho mỗi người. Nếu thiếu đôi mắt, ta sẽ không thấy được mọi thứ, không thấy được những khuôn mặt những người thân yêu, quen biết.
Anh mù trong bài Tin Mừng hôm nay thật bất hạnh. Anh thiếu đi ánh sáng của đôi mắt, nên anh phải kiếm sống bằng cách ngồi ăn xin bên vệ đường. Có lẽ đối với anh, khao khát lớn nhất bây giờ không phải giàu sang phú quý, không phải cơm no áo ấm, mà là được thấy.
Niềm khao khát của anh được thể hiện qua tiếng kêu da diết, lớn dần: “Lạy Con Vua Đavít, xin rủ lòng thương tôi”. Bị ngăn cản, nạt nộ anh lại càng kêu to hơn. Tiếng kêu của anh Đức Giêsu đã nghe thấy và Ngài nhờ người ta gọi anh. Biết được lòng tin của anh Đức Giêsu đã cho anh được thấy.
Xã hội ngày nay có rất nhiều người bị mù. Có người mù đôi mắt thể xác, nhưng cũng không thiếu người mù đôi mắt tâm linh. Với các kitô hữu, không ít người cũng đang rơi vào tình trạng mù đôi mắt đức tin. Họ nghe nói về Chúa nhưng không nhìn nhận Chúa trong cuộc đời. Họ theo Chúa nhưng tâm hồn họ chưa thực sự thuộc về Chúa. Họ khao khát được thấy Chúa nhưng lại bị chi phối bởi quá nhiều điều trong cuộc sống hiện tại.
Và, dưới góc độ nào đó, chính chúng ta cũng là những người mù. Có khi ta biết mình mù và muốn thoát khỏi cảnh mù tối như Báctimê. Nhưng có khi ta mù mà không biết, nên vẫn vô tư ở lại trong cảnh mù: một định kiến có thể khiến ta khép lại trước một sự thật; một đam mê, dục vọng cũng có thể làm chúng ta bị mù, không muốn sáng mắt vì sợ phải từ bỏ điều mình gắn bó…
Hãy xin Chúa ban thêm đức tin để chúng ta có thể kêu lên với Chúa Giêsu, hầu được chữa lành như anh mù bên vệ đường trong bài Tin Mừng hôm nay.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con thấy được những yếu đuối, khuyết điểm của bản thân và xin ban cho chúng con đôi mắt đức tin để chúng con nhìn thấy Chúa, cảm nhận được lòng Chúa thương xót mà vững tin bước theo Ngài. Amen

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét