Vả là cây mọc hoang ở nhiều nơi, đặc biệt là các vùng rừng núi. Vả thường mọc bên cạnh các khe suối, nơi ẩm ướt. Là loại cây thuộc họ dâu tằm, người Tày gọi với tên mác ngoa. Cây vả cũng hay được trồng ven bờ ao làm cây che mát. Mùa vả xuất hiện từ tháng 12 đến tháng 3 hằng năm. Quả, rễ, lá vả đều được sử dụng làm thuốc hay thức ăn.
Đông y cho rằng quả vả có vị ngọt tính bình, tác dụng làm mạnh dạ dày, nhuận tràng, thanh nhiệt, giải độc, tiêu đờm, lợi tiểu. Trong quả vả chứa nhiều thành phần dinh dưỡng, tác dụng thanh nhiệt, nhuận phế, kiện vị, cầm tiêu chảy. Thích hợp sử dụng cho người phế nhiệt, khản tiếng, tỳ vị hư yếu, tiêu hóa kém, trẻ em tiêu chảy lâu ngày, táo bón. Các nghiên cứu cho biết quả vả có khả năng chống ung thư. Rễ vả lá vả có tác dụng tiêu thũng giảm độc, tiêu viêm và chỉ thống.
…
BS TUẤN LONG
Chúng ta có thể tìm hiểu thêm cách trị bệnh từ quả vả tại địa chỉ sau:
http://nld.com.vn/suc-khoe/qua-va-chua-ngo-doc-20140813181249731.htm
Trên đường từ Bêtania trở lại Đền thờ Giêrusalem, Đức Giêsu thấy đói. Trông thấy từ xa một cây vả xanh tốt, Ngài lại gần để tìm trái ăn. Nhưng tiếc thay cây này chỉ có lá thôi, vì chưa đến mùa vả. Vậy mà Đức Giêsu lại có vẻ nổi giận, và nói: “Muôn đời sẽ chẳng còn ai ăn trái của mày nữa!”. Hôm sau Thầy trò lại lên Đền thờ, đi ngang qua cây vả thấy nó đã “chết khô tận rễ”. Thật khó hiểu vì sao Đức Giêsu lại rủa cây vả cho nó chết ?
Mc 11, 11-26
11 Đức Giê-su vào Giê-ru-sa-lem và đi vào Đền Thờ. Người rảo mắt nhìn xem mọi sự, và vì giờ đã muộn, Người đi ra Bê-ta-ni-a cùng với Nhóm Mười Hai.
12 Hôm sau, khi thầy trò rời khỏi Bê-ta-ni-a, thì Đức Giê-su cảm thấy đói. 13 Trông thấy ở đàng xa có một cây vả tốt lá, Người đến xem có tìm được trái nào không. Nhưng khi lại gần, Người không tìm được gì cả, chỉ thấy lá thôi, vì không phải là mùa vả. 14 Người lên tiếng bảo cây vả : "Muôn đời sẽ chẳng còn ai ăn trái của mày nữa !" Các môn đệ đã nghe Người nói thế.
15 Thầy trò đến Giê-ru-sa-lem. Đức Giê-su vào Đền Thờ, Người bắt đầu đuổi những kẻ đang mua bán trong Đền Thờ, lật bàn của những người đổi bạc và xô ghế của những kẻ bán bồ câu. 16 Người không cho ai được mang đồ vật gì đi qua Đền Thờ. 17 Người giảng dạy và nói với họ : "Nào đã chẳng có lời chép rằng : Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của mọi dân tộc sao ? Thế mà các người đã biến thành sào huyệt của bọn cướp !" 18 Các thượng tế và kinh sư nghe thấy vậy, thì tìm cách giết Đức Giê-su. Quả thế, họ sợ Người, vì cả đám đông đều rất ngạc nhiên về lời giảng dạy của Người. 19 Chiều đến, Đức Giê-su và các môn đệ ra khỏi thành.
20 Sáng sớm, khi đi ngang cây vả, các ngài thấy nó đã chết khô tận rễ. 21 Ông Phê-rô sực nhớ lại, liền thưa Đức Giê-su : "Kìa Thầy xem : cây vả Thầy rủa đã chết khô rồi !" 22 Đức Giê-su nói với các ông : "Anh em hãy tin vào Thiên Chúa. 23 Thầy bảo thật anh em : nếu có ai nói với núi này : 'Dời chỗ đi, nhào xuống biển !', mà trong lòng chẳng nghi nan, nhưng tin rằng điều mình nói sẽ xảy ra, thì sẽ được như ý. 24 Vì thế, Thầy nói với anh em : tất cả những gì anh em cầu xin, anh em cứ tin là mình đã được rồi, thì sẽ được như ý. 25 Khi anh em đứng cầu nguyện, nếu anh em có chuyện bất bình với ai, thì hãy tha thứ cho họ, để Cha của anh em là Đấng ngự trên trời, cũng tha lỗi cho anh em. 26 Nhưng nếu anh em không tha thứ, thì Cha của anh em là Đấng ngự trên trời, cũng sẽ không tha lỗi cho anh em)."
(Nhóm Phiên dịch CGKPV)
Chúng ta thật khó hiểu chuyện cây vả bị rủa theo nghĩa đen. Cây vả đâu có lỗi gì khi chưa đến mùa có trái.
Thánh sử Máccô đã đặt chuyện Đức Giêsu thanh tẩy Đền thờ vào ngay giữa câu chuyện đầy kịch tính về cây vả, giúp chúng ta có thể hiểu được phần nào điều Chúa dạy:
Hình ảnh cây vả được sánh ví với các nhà lãnh đạo Do Thái giáo, với cả dân tộc Israel. Cây vả với cành lá xum xuê tươi tốt nhưng không đơm hoa kết trái, như các nhà lãnh đạo Do Thái giáo “giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế” (Mt 23,27); dân tộc Israel đầy sự tráng lệ bên ngoài qua vẻ nguy nga của Đền thờ, nhưng bên trong là một sự chai cứng và xuống dốc niềm tin. Họ đã đánh mất ý nghĩa của việc phụng tự đích thực, chỉ còn lại là sự giả hình, là những nghi lễ rườm rà bên ngoài, lo xây đắp và tìm kiếm những lợi lộc trần thế thấp hèn mà sao nhãng giá trị cốt lõi là lòng kính sợ và mến yêu Thiên Chúa.
Người Kitô hữu hôm nay cũng có thể rơi vào hoàn cảnh của giới lãnh đạo Do thái giáo, của dân Israel xưa nếu không nỗ lực để Lời Chúa thánh hóa bản thân. Họ sẽ phải chịu số phận như cây vả héo khô.
Đời sống đạo đức của những Kitô hữu đích thực không chỉ dừng lại ở việc tuân giữ lề luật và các nghi thức bên ngoài, nhưng còn phải làm cho chất men của Tin Mừng thấm nhuần vào đời sống bản thân và lan toả đến cộng đoàn, xã hội.
Lạy Chúa, xin cho chúng con vui vẻ đón nhận những sự trái ý, khó chịu khi vâng phục bề trên hay khi phục vụ tha nhân. Xin giúp chúng con luôn biết sẵn sàng dấn thân cho Chúa mỗi khi Người cần đến chúng con.Amen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét