Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2016

Hãy yêu thương nhau

     Hai vợ chồng bắt đầu đưa thuyền ra giữa dòng, chồng lái, vợ bơi. Cố chống lại với sức nước, chồng cho mũi thuyền quay về phía thượng du, nhưng thuyền vẫn bị trôi phăng xuống phía dưới, khi nhô khi chìm, khi ẩn khi hiện trên làn nước phù sa, như chiếc lá tre khô nổi trong vũng máu, như con muỗi mắt chết đuối trong nghiên son.

     Nhưng nửa giờ sau, thuyền cũng tới được giữa dòng. Chồng giữ ghì lái, vợ vớt củi.

    Chẳng bao lâu thuyền đã gần đầy, và vợ chồng sắp sửa quay trở vào bờ, thì trời đổ mưa... Rồi chớp nhoáng như xé mây đen, rồi sấm sét như trời long đất lở.

    Chiếc thuyền nan nhỏ, đầy nước, nặng trĩu. Hai người cố bơi, nhưng vẫn bị sức nước kéo phăng đi...

    Bỗng hai tiếng kêu cùng một lúc:

    - Giời ôi!

    Thuyền đã chìm. Những khúc củi vớt được đã nhập bọn cũ và lạnh lùng trôi đi, lôi theo cả chiếc thuyền nan lật sấp...

    Chồng hỏi vợ:

    - Mình liệu bơi được đến bờ không?

    Vợ quả quyết:

    - Được!

    - Theo dòng nước mà bơi... Gối lên sóng!

    - Được! Mặc em!

     Mưa vẫn to, sấm chớp vẫn dữ. Hai người tưởng mình sống trong vực sâu thẳm. Một lúc sau, Thức thấy vợ đã đuối sức, liền bơi lại gần hỏi:

    - Thế nào?

    - Được! Mặc em!

    Vợ vừa nói buông lời thì cái đầu chìm lỉm. Cố hết sức bình sinh nàng lại mới ngoi lên được mặt nước. Chồng vội vàng đến cứu. Rồi một tay xốc vợ, một tay bơi. Vợ mỉm cười, âu yếm nhìn chồng. Chồng cũng mỉm cười. Một lúc, Thức kêu:

     - Mỏi lắm rồi, mình vịn vào tôi, để tôi bơi! Tôi không xốc nổi được mình nữa.

     Mấy phút sau chồng nghe chừng càng mỏi, hai cánh tay rã rời. Vợ khẽ hỏi:

    - Có bơi được nữa không?

    - Không biết. Nhưng một mình thì chắc được.

    - Em buông ra cho mình vào nhé?

    Chồng cười:

    - Không! Cùng chết cả.

    Một lát, một lát nhưng Lạc coi lâu bằng một ngày, chồng lại hỏi:

    - Lạc ơi! Liệu có cố bơi được nữa không?

    - Không!... Sao?

    - Không. Thôi đành chết cả đôi.

    Bỗng Lạc run run khẽ nói:

    - Thằng Bò! Cái Nhớn! Cái Bé!... Không!... Anh phải sống!

    Thức bỗng nhẹ hẳn đi. Cái vật nặng không thấy bám vào mình nữa. Thì ra Lạc nghĩ đến con đã lẳng lặng buông tay ra để chìm xuống đáy sông, cho chồng đủ sức bơi vào bờ.

Trích “Anh phải sống” của Khái Hưng

    Biết không thể cùng sống và cũng không thể chết cả hai để các con nhỏ mồ côi, không người dưỡng dục, người vợ đã lẳng lặng buông tay ra, chấp nhận chết để chồng đủ sức bơi vào bờ. Vì yêu thương nhân loại, Đức Giêsu đã hiến mạng để loài người được ơn cứu độ.

     Ga 15, 9-17 

     9 Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy. Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy. 10 Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người. 11 Các điều ấy, Thầy đã nói với anh em để anh em được hưởng niềm vui của Thầy, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn.

    12 Đây là điều răn của Thầy : anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. 13 Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình. 14 Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. 15 Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết.

    16 Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em. 17 Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau.

(Nhóm Phiên dịch CGKPV) 

      Thánh Gioan đã mang đến một sứ điệp tổng quát về tình yêu : "Thiên Chúa là tình yêu, và hễ ai ở trong tình yêu thì ở trong Chúa, và Chúa ở trong người ấy" (1 Ga 4:16). 

     Tình yêu Chúa Giêsu nói đến trong Tin Mừng hôm nay là tình yêu đến tận cùng, yêu đến thí mạng: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15,13)

    Chúa Giêsu nói với các môn đệ và với mỗi người chúng ta về một tình yêu cao cả nhất. Chúa đã lấy sự hy sinh làm thước đo tầm mức lớn lao của tình yêu: sự hy sinh càng lớn, tình yêu càng sâu đậm, cao cả.

    Chính Chúa Giêsu đã thể hiện tình yêu cao cả ấy khi mặc lấy thân phận con người, tự nguyện vác lấy thập giá và hy sinh chính mạng sống mình để cứu độ loài người chỉ vì yêu thương. 

    Tình yêu hiến mạng đã hàm chứa “thập giá”, nhưng nếu chỉ có thập giá thôi thì không thể có niềm vui trọn vẹn như Chúa đã hứa. Nếu như tình yêu kết thúc ở thập giá thì đó một tình yêu vô lý và vô nghĩa. Cùng đích của tình yêu phải là niềm vui và sự sống. Chúa Giêsu đã không đón nhận tất cả đau khổ và cái chết chỉ để chết. Người đã sống lại và đem đến ơn cứu độ cho tất cả chúng ta. Như vậy, tình yêu đích thực là tình yêu bước qua thập giá để đi đến phục sinh.

    Và, tình yêu đích thực ấy đã được thông truyền: “Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết”. Đáp lại tình yêu cao quý của Thiên Chúa, chúng ta phải biết thông truyền tình yêu ấy đến với mọi người bằng việc thực hiện điều Thầy Giêsu truyền dạy: “anh em là hãy yêu thương nhau”, để tình yêu chân chính sinh nhiều hoa trái và để hoa trái ấy tồn tại.

    Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con cảm nhận sâu sắc tình yêu Chúa dành cho mỗi người chúng con để trong mỗi việc và tất cả mọi việc chúng con làm, cũng như trong tất cả cuộc sống, chúng con biết lấy tình yêu làm động lực, thập giá làm phương tiện để đời sống chúng con sinh nhiều hoa trái và ngày sau hết được hưởng niềm vui bất tận trong Nước Ngài. Amen.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét